[Thề Nguyện] Giới thiệu

TN2

Mấy mùa sương rụng nhớ thu sang

Lá cuốn xoay xoay nỗi nhớ tràn

Lỗi điệu tơ loan sầu cách biệt

Chia bờ ân ái khóc ly tan

Uyên ương hồ điệp tình vương mộng

Một khúc tơ duyên mấy đoạn tràng. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 68 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 69

Chương 69: Rất miễn cưỡng

BN167

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Không chỉ câu hỏi này, trước đây Bạch Liêm cũng có rất nhiều nghi ngờ thật sự không thể nói rõ về Thanh Huyền. Nhưng điều kỳ lạ là, Thanh Huyền vốn định nói hắn đương nhiên là một người tu đạo, không phải ma không phải yêu cũng không phải thần, nhưng khi vừa mở miệng, hắn chợt chẳng thể thốt nên lời.

Trước khi bị Bạch Liêm hỏi, hắn cũng nhớ đến mười kiếp trước trên đá Tam Sinh, trong lòng đầy nghi ngờ không kém người khác. Giống như, duyên phận của hắn và Thiên Sắc cũng bắt đầu từ đó, mười kiếp chết trẻ, gom góp lại thành một kiếp đau khổ triền miên này. Nếu theo lời Bạch Liêm, tất cả về hắn chỉ vỏn vẹn là mười kiếp chết trẻ không thể luân hồi trên đá Tam Sinh, vậy trước kia, hắn là gì? Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 2 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 68

Chương 68: Âm mưu, dương mưu

BN184

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

“Muốn ôm ta cũng được, bảo vệ ta cũng thế, dù thế nào ngươi phải giữ được tính mạng trước đã, còn không nói gì thì cũng chỉ là nói suông.”

Nghe thế, Thanh Huyền rất bất ngờ, thậm chí đầu óc chợt trống rỗng một cách khó hiểu. Hắn ngơ ngác nhìn Thiên Sắc, ngạc nhiên tại sao nàng lại nói những lời như thế.

Nàng thật có hiểu được nỗi lo sợ trong lòng hắn không? Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 2 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 67

Chương 67: Song tâm kết

BN150

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

*百年恩双心; 千里姻线牵Trăm năm ân ái, đôi tim kết; Ngàn dặm nhân duyên, chung một đường (hay sử dụng để chúc trong ngày cưới).

Khi Thanh Huyền dẫn Chu Ngưng và Ngọc Thự về Ninh An vương phủ, thị vệ gác cửa vừa nhìn thấy Thanh Huyền như trút được gánh nặng, vội vàng hỏi: “Thanh Huyền công tử, mấy ngày nay công tử đi đâu, vừa rồi Cửu công chúa không tìm thấy công tử, mặt mày xanh ngắt dọa người luôn đó!”

Thanh Huyền ngây người, ngẫm lại thì hắn mới ra ngoài cùng lắm khoảng một canh giờ, sao lại thành mất tích mấy ngày? Nhưng sau khi nghe xong, hắn chợt hiểu ra, khi đuổi theo Nhục Nhục ra khỏi Ninh An vương phủ hắn mang theo bộ dạng của Cứ Phong, vừa rồi nhất định sư phụ có việc gấp tìm hắn nên mới quên mất chuyện dùng pháp thuật. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | Để lại bình luận

[Thề Nguyện] Chương 66

Chương 66: Miệng vết thương kỳ quặc

49

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

Thanh Huyền không có tên trong sổ sinh tử?

Đây là tin tức cực kỳ chấn động với Thiên Sắc.

Một người phàm bắt đầu từ lúc sinh ra, cha mẹ, thân thích, ngày sinh ngày chết đều viết rõ ràng trên sổ sinh tử. Đó là thiên quy, là vận mệnh định sẵn, không có trường hợp ngoại lệ. Giống như Triệu Thịnh, cho dù là hậu duệ của tiên gia nhưng vì chưa thoát khỏi thể xác người phàm, lúc mới sinh nếu không phải do Hàm Nhụy lén ghi vận mệnh của y lên sổ sinh tử thì chỉ e Bắc Âm Phong Đô đại đế đã biết mình có một đứa cháu ngoại từ lâu. Việc người phàm không có tên trên sổ sinh tử, nếu không phải bị người có tâm lén động tay động chân thì đây quả chẳng phải là chuyện đáng mừng. Dù sao, chiếu theo thiên quy, phàm nhân không có tên trong sổ sinh tử sau khi chết sẽ bị hồn phi phách tán, tan thành tro bụi, sẽ không còn cơ hội bước vào lục đạo luân hồi! Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | Để lại bình luận

[Thề Nguyện] Chương 65

Chương 65: Chân hồn đan

bn49

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

 

Mở to mắt nhìn cậu thiếu niên nhặt cái bánh bao dính đầy bụi đất lên, không thèm lau, ăn như sói đói, chỉ hai miếng đã nhét hết vào miệng. Thanh Huyền thực sự hoảng sợ.

Thiếu niên này thật sự là Nhục Nhục ư?

Nếu là thật, tính ngày tháng, từ lúc hắn và sư phụ rời Yên sơn đến Ngọc Hư cung, khi đó Nhục Nhục cũng rời đi thì đến nay mới không gặp mấy tháng mà thôi, sao nó có thể biến thành bộ dạng kỳ lạ như vậy? Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 3 phản hồi

[Bôn Nguyệt] Chương 53

Chương 53: Tuyết vực phùng sinh

BN9

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

Hỏi rằng ta ước gì ư?
Nào đâu xa vợi, chỉ như bao người.
Mái nhà, hơi ấm, tiếng cười
Sớm hôm kề cận, một đời yên vui.

Tiên môn gấp gáp vì sự an toàn của Lạc Ninh, không đánh nhau một mất một còn với ma cung. Với bọn họ mà nói, “Cứu” vĩnh viễn quan trọng hơn “Giết”.

Trong điện Ma thần không khí hơi nặng nề, bức phù điêu Ma thần khổng lồ lạnh lẽo, người bảo vệ Hư Thiên lẳng lặng đứng trên cao, nhìn con dân vì sinh tồn mà trầm luân.

“Làm sao giờ?” Tả sử đột nhiên hỏi.

Lư Sênh khẽ hừ: “Có thể lợi dụng Tiên môn giữ chân chúng ta, có tiến bộ.” Đọc tiếp

Posted in Bôn Nguyệt | 14 phản hồi

[Bôn Nguyệt] Chương 52

Chương 52: Con đường lưu vong

BN68

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

Trong tiên dịch, Lạc Ninh vội vã bước tới cửa viện, hai tên đệ tử đang gác ở ngoài cửa. Lạc Ninh lập tức thay khuôn mặt lo lắng bằng khuôn mặt tươi cười rạng rỡ: “Thiệu sư huynh, sao mọi người lại ở đây?”

Đại đệ tử này họ Thiệu tên Nam, là đệ tử của chưởng giáo Nguyên Tây Thành, y biết Lạc Ninh không thể tu luyện thuật pháp nên rất thương xót, thân thiết trả lời: “Ở ngoài có chuyện, chưởng giáo đã đi cùng Chúc chưởng giáo và mọi người, tiểu sư muội đừng chạy lung tung.”

Lạc Ninh cũng không hỏi có chuyện gì xảy ra, chỉ thất vọng nói: “Vậy họ đã đi đâu rồi? Khi nào họ về? Muội có chuyện muốn tìm lão tiên tôn.” Đọc tiếp

Posted in Bôn Nguyệt | 6 phản hồi