[Thề Nguyện] Giới thiệu

TN2

Mấy mùa sương rụng nhớ thu sang

Lá cuốn xoay xoay nỗi nhớ tràn

Lỗi điệu tơ loan sầu cách biệt

Chia bờ ân ái khóc ly tan

Uyên ương hồ điệp tình vương mộng

Một khúc tơ duyên mấy đoạn tràng. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 64 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 47

Chương 47: Xa cách người thương

TS29

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

Vốn tưởng rằng sẽ lấp liếm, né tránh vấn đề, nhưng sự thẳng thắn không ngờ của Thanh Huyền khiến Triệu Thịnh kinh ngạc trong giây lát.

Thực ra ngay từ lúcThanh Huyền và Chu Ngưng mới tới, Triệu Thịnh vẫn giữ thái độ đề phòng, mặc dù có danh tiếng của sư phụ nhưng y không hề lơi lỏng, đồng thời cũng có ý muốn lợi dụng. Cho nên, đêm hôm đó, y lấy cớ năn nỉ Thanh Huyền đến sông An Trữ tìm hiểu thật giả chuyện ma quỷ, sau đó âm thầm dùng thuật Ngự quỷ gọi Quỷ hồn đến, hy vọng mượn thân phận người vùng ngoài của Thanh Huyền và Chu Ngưng, xác nhận trong thành Ninh An thực sự có chuyện ma quỷ quấy phá, cũng muốn nhân cơ hội này thử thực lực của Thanh Huyền coi có uy hiếp đến mình hay không. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 3 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 46

Chương 46: Kết ngọc

TS34

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

Mở cửa ra, Tố Bạch lập tức bổ vào lòng người đứng trước cửa. Người đó sửng sốt, mặc dù hơi kinh ngạc nhưng vẫn giang tay ra ôm lấy nàng.

“Thịnh!”

Tố Bạch thấp giọng gọi, nàng tựa đầu vào lồng ngực người đó níu chặt lấy áo của y, những ngón tay run lên bần bật, tựa như sự hoảng loạn khiến đã nàng mất hết sức lực. Đôi gò má trắng nhợt khiến người ta sợ hãi, toàn thân run lên từng chặp, dường như nàng đang cực kỳ khiếp sợ. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 5 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 45

Chương 45: Dứt tương tư

HS11

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

 

Sơ ý bị Thanh Huyền ôm chặt thắt lưng, không thể động đậy, Thiên Sắc vô cùng ngạc nhiên.

“Sao ngươi lại giả bệnh lừa gạt vi sư?” Chữ “lừa gạt” kia vô thức bị nhấn mạnh, sau khi thốt ra Thiên Sắc không hiểu vì sao lòng nghẹn lại, mày nhíu chặt, trái tim như bị vật gì đó sắc nhọn đâm vào, cực kỳ đau đớn, hai tay bắt đầu đẩy Thanh Huyền.

Nàng nhìn hắn trưởng thành, trước đây, hắn từng đùa giỡn vô lại trước mặt nàng, giả vờ đáng thương, nhưng chưa bao giờ lừa gạt nàng. Bây giờ, đứa trẻ này dần lớn lên, ngay cả hắn cũng bắt đầu muốn “lừa gạt” nàng sao? Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 3 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 44

Chương 44: Giá y đỏ thắm

TS43

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

Giờ tý đêm đó, Thanh Huyền dẫn theo Chu Ngưng – kẻ mặt dày nhằng nhẵng bám đuôi hắn, hai người dùng thuyền nhỏ Triệu Thịnh đã chuẩn bị đến sông An Trữ.

Đêm lạnh như dòng nước, tầng tầng lớp lớp mây mù che lấp vầng trăng cuối thu, không có một con thuyền nào trên sông An Trữ. Một lớp sương lạnh giăng trên mặt nước, giống như một lớp màn sa hay như một làn sương khói lững lờ trôi mang theo hơi lạnh khiến người ta run rẩy. Một giai điệu xa vắng chẳng biết truyền tới từ đâu, nó giật dờ trôi như gốc lục bình không rễ, đứt quãng, lúc có lúc không, giai điệu đó cực nhẹ cực xa xăm văng vẳng trên mặt sông An Trữ. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 5 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 43

Chương 43: Suy sụp

TS44

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

 

Đi thẳng về phía Bắc, thời tiết ngày càng lạnh. Nửa tháng sau, Thanh Huyền đã đến Ninh An suôn sẻ.

Ninh An là thành trấn quan trọng nhất của phương Bắc, vì nằm trên đường giao thông huyết mạch nên mức độ phồn hoa và náo nhiệt hơn hẳn các thành trấn khác. Sau khi vào thành mới thấy, kẻ đến người đi, ngựa xe như nước phủ kín đường, vô cùng nhộn nhịp. Chu Ngưng vốn bám theo Thanh Huyền, nhưng lúc này đã chạy lăng xăng khám phá khắp nơi, thích thú đến độ không dám chớp mắt. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 1 Phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 42

Chương 42: Kiếp phù du

TH12

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

“Tiểu quỷ, ngươi mạnh miệng thế không sợ cắn trúng lưỡi sao?” Thanh Huyền thốt ra lời độc ác, Hoa Vô Ngôn khẽ hừ, dường như cực kỳ khinh thường Thanh Huyền. Y nhướng mày, cố tình tặc lưỡi, không hề bối rối. Tay phải cầm cây quạt giấy gõ từng nhịp từng nhịp đều đều vào bàn tay trái: “Muốn xé miệng bản công tử, còn phải coi ngươi có bản lĩnh này hay không?”

Tuy y có nghe được chút ít chuyện của Thanh Huyền trên Ngọc Hư Cung. Nhưng Hoa Vô Ngôn không hề biết Thanh Huyền đã nhận được một ngàn năm tu vi của Lam Không trên Tây Côn Luân. Cho nên trong ấn tượng của y, Thanh Huyền vẫn là thằng nhóc ranh chỉ giỏi võ mồm luôn trốn sau lưng Thiên Sắc năm ấy. Thằng nhóc đó chẳng qua chỉ dựa vào danh tiếng của Thiên Sắc mà kiêu căng ngạo mạn, thì làm sao có thể được y xem trọng cơ chứ? Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 9 phản hồi

[Thề Nguyện] Chương 41

Chương 41: Miếng cao dán

TH5

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

 

Không phải Thanh Huyền chưa từng nghĩ rằng sư phụ nhất định sẽ lặng lẽ rời đi, nên hắn không yên lòng ngồi bên ngoài cửa phòng sư phụ, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Rốt cuộc cũng chẳng phải sắt đá, hắn dựa vào tường cho đến khi mệt đến mức không chịu nổi nữa thiếp đi.

Không ngờ chỉ ngủ một lát đã hỏng việc!

Hắn không biết mình đã ngủ bao lâu, vì sao lại ngủ say như vậy. Tóm lại là khi hắn tỉnh dậy, mưa đã tạnh, trăng sáng treo cao, ánh trăng lạnh lẽo như thấm vào ruột gan. Lúc này cửa đang mở, cây nến đỏ trong chén ngọc lưu ly đặt trên bàn cháy gần hết, chỉ còn ánh sáng chập chờn, sáp nến chảy xuống đóng lớp lớp đỏ thẫm trên chiếc chén ngọc khô cạn. Những tờ giấy chép kinh Phật mỏng manh bị gió đêm thổi bay tứ tung khắp nơi. Đọc tiếp

Posted in Thề Nguyện | 3 phản hồi