[Hẹn Ước] Giới thiệu

HU3

Thế gian có những hạt mầm, lặng lẽ ở một góc nào đó chẳng ai biết rõ mà đâm chồi, nở hoa.

Anh – người con trai tàn tật, phải bươn chải kiếm sống. Bao khó khăn, khắc nghiệt của cuộc đời cũng không làm anh khuất nhục, cúi đầu. Qua bao nhiêu đắng cay, anh vẫn là người đàn ông tự tin, bản lĩnh, yêu hết mình và cống hiến hết mình.

Cô – người con gái lạnh lùng đạm mạc, một chuyên gia phục chế các tác phẩm nghệ thuật. Tưởng như có tất cả mà cũng như không có gì. Cuộc sống cứ thế nhạt nhẽo trôi qua cho đến một ngày… 

Họ gặp nhau.

Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 68 phản hồi

[Hẹn Ước] Ngoại truyện

Tháng bảy , hoa cúc vàng màu nắng

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

Thật ra, học sinh thời Trần Minh Sinh ngông cuồng hơn hẳn học sinh thời nay.

Trần Minh Sinh chưa từng là học sinh hiếu học, cậu không thích đọc sách, càng không thích học thuộc lòng. Nhưng vì lý do gia đình, Trần Minh Sinh quậy phá mười mấy năm, cuối cùng vẫn phải hăng say thi vào học viện cảnh sát Thanh Hải. Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 2 phản hồi

[Hẹn Ước] Chương 59

tumblr_mbwnii5gdg1qaikpfo1_1280

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

Bạch Cát cầm súng bước tới trước mặt Lưu Vĩ.

Lưu Vĩ đoán mình tiêu rồi, đến lời cầu xin tha thứ gã cũng không thốt lên nổi. Gã nhìn họng súng đen thui, âm thanh cất lên chỉ toàn tiếng thở, run rẩy đến mức gã không biết mình đang nói gì.

Bạch Cát giơ súng lên, chỉa họng súng vào đầu Lưu Vĩ, Lưu Vĩ tè ra quần. Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 16 phản hồi

[Hẹn Ước] Chương 58

4c1ec6fa2a81df98f048a89cc7b1b436

 

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

Chú Từ nói: “Tôi cúp máy trước, cậu phải tập trung tinh thần, đừng để xảy ra sai sót.”

Trước khi chú Từ ngắt máy, Trần Minh Sinh gọi chú lại: “Khoan đã chú.”

“Sao thế?”

Trần Minh Sinh ngồi trên giường, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài qua cánh cửa kính, màn đêm Côn Minh rất đẹp. Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 5 phản hồi

[Hẹn Ước] Chương 57

2ce7eabf-85a3-42b4-a234-460bf0694491

Edit: Ong MD

Giọng nói của Trần Minh Sinh truyền đến từ đầu bên kia, Dương Chiêu bất giác đứng thẳng người.

“Trần Minh Sinh…”

Trong thời gian xa cách, cô đã nghĩ rất nhiều lần, nếu anh gọi điện tới, cô sẽ nói gì với anh.

Trò chuyện về tình hình gần đây, dặn dò anh nghỉ ngơi đúng giờ, nói anh phải để ý an toàn… Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 8 phản hồi

[Hẹn Ước] Chương 56

178815ae-d007-4a96-88e9-62473f329c7c

Edit: Như Bình

Beta: Vô Phương

 

Tối hôm đó Dương Cẩm Thiên ở lại nhà, Dương Chiêu và Tiết Miểu quay về khu Hoa Khải Kim.

Từ lúc hai người rời khỏi nhà cha mẹ Dương Chiêu đến lúc quay về nhà Dương Chiêu rửa mặt đi ngủ, không ai nói một lời.

Ban đầu, Tiết Miểu cũng muốn nói gì đó phân tán tư tưởng của Dương Chiêu, khiến cô vui lên một chút, nhưng Dương Chiêu vẫn giữ nguyên một nét mặt. Trước lúc vào nhà, Dương Chiêu chỉ ném cho Tiết Miểu một câu: “Sáng mai em ra ngoài, tự anh gọi thức ăn đi.” Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 9 phản hồi

[Hẹn Ước] Chương 55

Anh o dau

 

Edit: Rabbitlyn

Beta: Vô Phương

 

Khi Dương Chiêu quay lại bàn, Tiết Miểu và Dương Cẩm Thiên đang uống rượu cùng ngẩng đầu nhìn cô. Cô dừng lại.

“Hai người ăn xong rồi?”

Tiết Miểu gật đầu, “Xong rồi.”

Dương Chiêu nói với Dương Cẩm Thiên: “Tiểu Thiên, muộn quá rồi, ngày mai em còn phải đi học, chị đưa em đến chỗ ba mẹ chị nhé.”

Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 1 Phản hồi

[Hẹn Ước] Chương 54

1350806971-yeu-lac-loi-1

 

Edit: Như Bình

 

Dương Chiêu nghe tiếng chuông cửa, cô giật mình tỉnh giấc.

Đầu cô hơi nặng.

Mở cửa ra, Tiết Miểu đang đứng bên ngoài. Dương Chiêu hơi kinh ngạc hỏi: “Anh ra ngoài lúc nào vậy?”

Tiết Miểu cúi đầu, tay vịn cánh cửa, thật lâu sau anh ta mới ngẩng đầu lên.

Dương Chiêu nhìn gương mặt anh ta, sắc mặt Tiết Miểu hiếm khi nghiêm túc như vậy.

Đọc tiếp

Posted in Hẹn Ước | 9 phản hồi